| Thứ sáu tuần thánh - Năm C |
| CHÚA CHỊU CHẾT |
| Lm Micae Võ Thành Nhân |
|
THỨ SÁU TUẦN THÁNH 2026 Ngày Chúa chịu phép rửa tại sông Giođan, Chúa Cha giới thiệu Chúa với mọi người chúng ta: “Đây là Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Người” (Mt 3, 17). Nghĩa là hôm đó, Chúa tỏ thần tính của Chúa cho con người chúng ta biết. Ngày Chúa biến hình trên núi Tabo, Chúa Cha nói: “Đây là Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Người. Các ngươi hãy vâng nghe lời Người” (Mt 17, 5). Hai lần Chúa Cha giới thiệu Chúa là Con yêu dấu của Chúa Cha, Chúa Cha hài lòng về Chúa, nhưng lần thứ hai, Chúa Cha nói với chúng ta là hãy vâng nghe lời Chúa dạy. Sở dĩ lần thứ hai Chúa Cha mới nói với chúng ta hãy vâng nghe lời Chúa dạy là vì trong thời gian rao giảng Tin Mừng, Chúa đã làm theo thánh ý Chúa Cha trao phó. Điều gì Chúa làm cho chúng ta là do Chúa nhận lãnh từ Chúa Cha. Nhất là việc Chúa chịu chết trên thập giá, Chúa đã làm cho thánh ý Chúa Cha hiển hiện một cách rõ ràng hơn cả trong cuộc đời của Chúa: “Bây giờ có tiếng từ trời vọng xuống: Ta đã làm vinh danh Ta, Ta sẽ còn làm vinh danh nữa” (Ga 12, 28). Như vậy, khi Chúa chấp nhận đi vào cuộc tử nạn, Chúa Cha được tôn vinh, chúng ta được cứu độ. Hôm nay, Chúa đi vào cuộc khổ nạn. Chúa chịu chết trên cây thập giá để cứu độ chúng ta. Chúa Cha muốn Chúa làm điều này, và Chúa đã vâng lời Chúa Cha: “Lạy Cha, này con đến để thi hành ý Cha” (Dt 10, 9). Thế nhưng, tâm hồn Chúa xao xuyến vô cùng, nghĩa là tâm hồn Chúa bồi hồi, dao động, không yên….Chúa vẫn chấp nhận vì yêu thương chúng ta: “Bấy giờ, tâm hồn Thầy xao xuyến! Thầy biết nói gì đây? Lạy Cha, xin cứu con khỏi giờ này, nhưng chính vì giờ này mà con đã đến. Lạy Cha, xin tôn vinh Danh Cha” (Ga 12, 27 – 28). Đàng khác, để xác nhận việc Chúa chịu chết trên thập giá vì yêu thương chúng ta, Chúa mới nói: “Tiếng ấy vọng xuống không phải vì Ta, mà vì các ngươi” (Ga 12, 30). Chúa chịu chết trên thập giá là do những người Do Thái. Họ ghét Chúa. Họ có âm mưu giết Chúa. Họ bàn định với nhau cách để giết Chúa từ lâu rồi. Họ dứu khoát phải loại trừ Chúa ra khỏi cuộc sống. Bao lâu Chúa còn sống, còn rao giảng Tin Mừng, còn làm phép lạ, dân chúng còn theo Chúa đông đảo, bỏ họ là họ ăn không ngon, ngủ không yên: “Chúng ta phải làm gì đây? Người này làm nhiều phép lạ. Nếu chúng ta cứ để ông ấy tiếp tục, mọi người sẽ tin vào ông ấy, rồi người Rôma sẽ đến phá hủy cả nơi thánh của ta lẫn dân tộc ta…..Từ ngày đó, họ quyết định giết Chúa” (xGa 11, 45 – 54). Ông Giuđa Iscariốt bán Chúa cho họ ba mươi đồng bạc là cái cớ để họ bắt Chúa và giết Chúa. Trong cuộc khổ nạn của Chúa, Chúa bị điệu ra trước các ông Khanan và Caipha, quan tổng trấn Philatô, Chúa vẫn khiêm hạ. Chúa không bao giờ la lối, chửi bới, phản kháng với họ. Chúa một mực phó thác mọi sự trong tay Chúa Cha. Chúa như con chiên hiền lành bị dẫn đi làm thịt: “Tất cả chúng ta lạc lõng như chiên cừu, lang thang mỗi người một ngả. Nhưng Đức Chúa đã đổ trên đầu Người tội lỗi của tất cả chúng ta. Bị ngược đãi, Người cam chịu, chẳng mở miệng kêu ca, như chiên bị đem đi làm thịt, như cừu câm nín khi bị xén lông, Người chẳng mở miệng kêu ca” (Is 53, 6 – 7). Dù họ sỉ nhục Chúa, coi Chúa còn tệ hơn cả tên tướng cướp Baraba khét tiếng, khi họ la lối, xin quan Philatô tha cho ông, còn Chúa thì họ bảo đem đi giết. Họ xúc phạm Chúa quá lớn nhưng Chúa vẫn thinh lặng, không tự bào chữa cho Chúa. Khi Chúa bị họ bắt vác thập giá, đi lên đồi Calvê để họ đóng đinh giết Chúa. Bản tính Thiên Chúa của Chúa lúc này đâu mất rồi. Chúa Cha để cho Chúa chịu một mình. Dường như Chúa Cha bỏ mặc Chúa, mà trước đó Chúa Cha đã tuyên dương Chúa trong ngày Chúa chịu phép rửa và biến hình? Thật sự Chúa Cha luôn ở bên Chúa. Chúa đau khổ như thế nào, Chúa Cha cũng đau khổ như vậy. Lúc chúng ta quá đau khổ, chúng ta không thể nói nên lời được. Chúa Cha không thể nói nên lời khi Chúa Cha quá đau khổ vì yêu thương Chúa và con người chúng ta. Chúa Cha ở với Chúa để nâng đỡ Chúa, thêm sức mạnh cho Chúa chịu đựng cuộc khổ nạn này. Để rồi, qua cuộc khổ nạn của Chúa, Chúa ban bình an cho chúng ta trên trần gian này: “Cũng như muốn nhờ Người mà làm cho muôn vật được hòa giải với mình. Nhờ máu Người đổ ra trên thập giá, Thiên Chúa đã đem lại bình an cho mọi loài dưới đất và muôn vật trên trời” (Cl 1, 20). Lạy Chúa, Chúa chịu chết trên thập giá chẳng phải cho Chúa mà cho chúng con “Tiếng đó vọng xuống chẳng phải vì Ta mà vì các ngươi” (Ga 12, 30). Chúng con tạ ơn Chúa đã thương cứu chúng con: “Thế mà Chúa đã chết vì chúng ta, ngay khi chúng ta còn là những người tội lỗi, đó là bằng chứng Thiên Chúa yêu thương chúng ta. Phương chi bây giờ chúng ta được nên công chính nhờ máu Chúa đổ ra, hẳn chúng ta được Chúa cứu khỏi cơn thịnh nộ của Thiên Chúa. Thật vậy, nếu ngay khi chúng ta còn là thù địch của Thiên Chúa, Thiên Chúa đã để cho Con của Người phải chết mà cho chúng ta được giao hòa với Người, phương chi bây giờ chúng ta đã được hòa giải rồi, hẳn chúng ta đã được cứu nhờ sự sống của Con Người ấy” (Rm 5, 8 - 10). Xin Chúa ban ơn giúp sức để chúng con bằng lòng vác thập giá theo Chúa cho đến cùng. Nghĩa là chúng con chấp nhận những gian nan thử thách đau khổ trong cuộc sống. Xin Chúa cho chúng con biết đóng đinh tính xác thịt vào thập giá Chúa. Tức là chúng con đóng đinh những đam mê xác thịt, tính hư tật xấu, tham sân si, chết đi cho con người cũ tội lỗi của chúng con để Chúa cho chúng con sống lại với Chúa sau này. Lạy Chúa, vì yêu thương chúng con vô ngần, Chúa đã vui lòng cho Con Một Chúa đổ máu đào trên thập giá để hoàn thành mầu nhiện Vượt Qua, đem lại ơn cứu độ cho loài người. Giờ đây, xin Chúa nhớ lại tình thương ấy mà thánh hoá và che chở đoàn con luôn mãi. Amen. Lm Micae Võ Thành Nhân |
|
|